Lượt xem: 5,334
Nỗi sợ bị bỏ rơi không chỉ gói gọn trong những cuộc chia tay tình cảm. Nó len lỏi vào mọi ngóc ngách: Từ lúc bạn thấp thỏm chờ tin nhắn người thương, đến khi nín thở đợi nhà tuyển dụng gọi tên sau nỗ lực tìm việc làm trên CareerViet. Từ nỗi lo làm cha mẹ thất vọng đến cảm giác lạc lõng chốn công sở, tất cả đều bắt nguồn từ nhu cầu khát khao được ''thuộc về''.
Tuy nhiên, nếu nhìn sâu hơn dưới lăng kính Triết học hiện sinh mà ThS. Lương Dũng Nhân từng phân tích, nỗi sợ này không đơn thuần là vấn đề tâm lý. Nó là tiếng vọng của một sự thật lớn lao hơn mà con người luôn né tránh: Sự cô độc hiện sinh.
Mời bạn theo dõi video dưới đây để khám phá cách triết học hiện sinh lý giải nỗi sợ bị bỏ rơi.
Tại sao nỗi sợ bị bỏ rơi lại xuất hiện dưới nhiều hình dạng khác nhau đến vậy? Trong chương trình Thought Show, ThS. Lương Dũng Nhân lý giải rằng, gốc rễ của nó nằm ở việc chúng ta sợ phải đối diện với Sự cô độc. Để né tránh "vực thẳm" này, nỗi sợ buộc phải thay hình đổi dạng tùy theo môi trường ta sống:

Trong Gia đình - Bi kịch của "Tình thương có điều kiện": Bắt đầu từ nơi chốn lẽ ra bình yên nhất, nhiều người lại lớn lên với gánh nặng của thứ mà ThS. Nhân gọi là "sự chấp nhận có điều kiện". Ta vô thức tin rằng tình yêu của cha mẹ không phải là hiển nhiên, mà là phần thưởng: phải ngoan, phải giỏi, phải nghe lời mới được thương. Niềm tin ấy nhào nặn nên những người trưởng thành cả đời chỉ sống để làm hài lòng người khác, chôn chặt tiếng nói thật của mình vì sợ rằng nếu sống khác đi, mình sẽ mất đi chỗ dựa duy nhất.
Với Bạn bè - Nỗi sợ bị lãng quên: Đây là lúc sự cô độc chuyển thành nỗi sợ bị bỏ lại phía sau. Bạn sợ người bạn tri kỷ sẽ tìm được ai đó hợp ý hơn, sợ sự im lặng bất thường trong nhóm trò chuyện. Bạn gồng mình tham gia những cuộc vui vô bổ chỉ vì không muốn đối diện với cảm giác lẻ loi—cái cảm giác phải đứng một mình giữa thế giới.
Trong Công việc - Nỗi sợ bị đào thải: Tại công sở, nhu cầu an toàn biến thành khao khát được công nhận. Nỗi sợ cấp trên quên tên, đồng nghiệp cô lập cũng đáng sợ y như việc thất nghiệp. Nó khiến ta bám víu vào tập thể như một chiếc phao cứu sinh để khẳng định sự tồn tại của chính mình.
Để mua chuộc sự yên tâm, ta bắt đầu đeo lên những chiếc mặt nạ. Nhưng dưới góc nhìn của triết học hiện sinh, đây là một sự đánh đổi đầy rủi ro: Ta bán rẻ "con người thật" để mua lấy sự an toàn ảo.
Không biết từ chối: Ta trở thành người "chỉ biết gật đầu", ai nhờ gì cũng làm vì sợ mất lòng.
Đeo mặt nạ hòa tan: Ta giả vờ thích thứ đám đông thích, nghĩ rằng: "Nếu mình giống họ, họ sẽ không đuổi mình đi."
Níu kéo những điều không tốt: Ta chấp nhận ở lại những mối quan hệ đã nguội lạnh, những hội nhóm tiêu cực chỉ vì sợ phải bắt đầu lại một mình.
Càng cố diễn, bên trong bạn càng bất an. Bởi sâu thẳm, bạn nhận ra một sự thật phũ phàng: Họ đang kết nối với chiếc "mặt nạ" của bạn, chứ không phải con người thật của bạn. Bạn đang ở giữa đám đông, nhưng vẫn cô đơn trong chính vai diễn của mình.

Để chữa lành nỗi sợ này, chúng ta cần can đảm nhìn thẳng vào một trong bốn sự thật mà ThS. Lương Dũng Nhân đã nhấn mạnh: Cuộc đời là hữu hạn và sự chia ly là điều tất yếu.
Chúng ta cần chấp nhận quy luật: Thay đổi là điều hiển nhiên. Cha mẹ rồi sẽ già đi; bạn bè thân đến mấy cũng có gia đình và mối lo riêng; đồng nghiệp chỉ đi cùng một đoạn đường sự nghiệp.
Như triết lý "sinh ra một mình, chết đi một mình", không ai có thể ký hợp đồng bảo đảm sẽ ở bên bạn trọn đời để xua tan nỗi cô đơn giúp bạn. Việc kỳ vọng ai đó phải luôn ở đó, luôn hiểu và ưu tiên mình thực chất là ta đang trốn tránh trách nhiệm với cuộc đời mình và đặt một gánh nặng quá lớn lên vai người khác—gánh nặng mà không ai mang nổi.
Thay vì mải miết tìm kiếm một chỗ dựa bên ngoài, tinh thần hiện sinh mời gọi bạn xây dựng sự vững chãi từ bên trong thông qua Tự do và Trách nhiệm:
Chấp nhận tính giai đoạn: Hãy nhìn nhận người đến và người đi là quy luật tự nhiên. Sự rời đi của họ không phải là sự phản bội, mà là dấu hiệu cho thấy cả hai đã hoàn thành bài học dành cho nhau.
Chất lượng hơn số lượng: Thay vì cố kết nối hời hợt để trốn cô đơn, hãy tập trung vào chiều sâu. Thà có 2 người bạn tri kỷ hiểu thấu tâm can còn hơn 100 người quen xã giao mà lòng vẫn trống trải.
Học cách vui vẻ khi một mình: Đây là trạng thái mà ThS. Nhân đề cao—khả năng vui vẻ ngay cả khi chỉ có một mình. Khi bạn thoải mái đi ăn một mình, làm việc độc lập, tận hưởng sự tĩnh lặng... bạn trở nên tự chủ và cuốn hút. Bạn không còn dễ bị thao túng bởi nỗi sợ bị xa lánh nữa.
Trong cuộc đời này, người duy nhất không bao giờ bỏ rơi bạn chính là bạn. Khi bạn ngừng chạy theo nỗi sợ, học cách lắng nghe và trân trọng giá trị của chính mình, bạn sẽ nhận ra: người phù hợp sẽ tự nguyện ở lại, còn những cuộc rời đi chỉ mở đường cho điều tốt đẹp hơn. CareerViet đồng hành cùng bạn khám phá và xây dựng con đường tìm việc làm an toàn, chủ động và xứng đáng với giá trị bạn có.
Nguồn: CareerViet